12/01/2011

Ngẩng đầu lên đi Em...

Tôi giật bắn mình và cảm thấy rất rõ tim mình ngưng đập. Máu tôi ngưng chảy khiến mười đầu ngón tay tôi thoắt trở nên lạnh cóng. Anh đã biết rồi ư? Ai nói cho anh biết hay anh tự phát giác? Không có lẽ.

Đã nhiều lần anh ngỏ ý muốn về thăm quê, nhưng tôi tìm đủ lý do trì hoãn, bởi lo sợ anh biết sự thật về cái quá khứ mà tôi đang cố giấu đi. Vậy thì tại sao anh lại đưa ra cái yêu cầu kia vào đúng lúc này?

Tôi lấm lét nhìn anh. Anh vẫn nhìn tôi bằng đôi mắt ngụt lửa đam mê khiến tôi chợt hiểu rằng, anh vẫn chưa biết gì cả. Anh làm thế chẳng qua là muốn thể hiện lòng tự trọng trước tôi trong thời buổi lắm dịch bệnh rập rình. Nhưng lời đề nghị của anh vô tình đã khiến tôi chết điếng.

Tôi theo anh đến bệnh viện cùng sắc mặt u ám. Thời gian chờ đợi kết quả là những ngày tôi sống trong trạng thái lo sợ phập phồng. Còn anh, vẫn với cái nhìn ấm áp, nụ cười vô tư ánh lên niềm tự tin kiêu hãnh mỗi lúc gặp tôi.

Tôi biết, anh không phải lo sợ cho mẫu máu của mình, bởi tiền sử gia đình anh đều khỏe mạnh; anh là người sống mực thước, có phần nhút nhát. Bạn bè tôi vẫn thường chê anh sống “nhạt”, đàn ông gì mà không rượu bia, không trà, không thuốc. Anh yêu tôi là mối tình đầu, trong sáng. Còn tôi…



Tôi hoang mang đón đợi một kết quả khủng khiếp. Sự thật sắp được vén lên kéo theo một sự đổ vỡ đã nhìn thấy trước.

Đúng hẹn, anh nằng nặc bắt tôi cùng đến bệnh viện. Hai tờ phiếu ghi kết quả được đưa ra. Tôi vồ lấy tờ phiếu của mình dán mắt vào, chầm chậm đọc quét từng chữ. Quả tim tôi thắt bóp từng hồi theo những dòng kết quả. Còn anh, anh chỉ nhìn dòng kết luận cuối cùng trên tờ phiếu của anh rồi reo lên như trẻ nhỏ: “Nga! Em xem này, máu của anh rất tuyệt vời!”.

Tôi đón tờ phiếu của anh và trao cho anh tờ phiếu của tôi. Anh cũng chỉ nhìn qua dòng kết luận rồi hồn nhiên búng ngón tay đánh “choách” giơ lên cao nói giữa chốn đông người: “Máu của em cũng rất tuyệt vời! Chúng mình là một cặp tuyệt vời!”. Anh không để ý đến những ánh mắt khó chịu của những người xung quanh. Anh cũng không biết rằng tôi đã kín đáo quay mặt đi giấu ánh mắt âu lo.

Anh là một chàng trai ngộc nghệch, không đoán được tôi đang nghĩ gì. Anh đưa tôi về quê ra mắt gia đình. Bố mẹ anh rất hài lòng với tôi. Qua thái độ, tôi hiểu cả bố và mẹ anh đã coi tôi như con dâu chính thức. Điều ấy khiến tôi càng buồn hơn.

Đến lúc này thì anh không thể hiểu nổi nữa, gặng hỏi. Tôi chớp mắt nhìn anh. Ánh mắt thấp thoáng hơi nước báo hiệu một uẩn khúc cần được giãi bày. Tôi dè dặt đề nghị, em sẽ kể hết cho anh nghe. Nhưng…

Nhưng kể bằng cách nào đây? Câu chuyện quá khó không thể kể bằng lời. Câu chuyện quá dài không thể kể qua tin nhắn hay điện thoại. Chỉ còn một cách duy nhất… Tôi khẽ khàng đề nghị với anh. Anh tỏ vẻ khổ sở, nhưng không còn cách nào hơn, đành đồng ý và chờ đợi.

Một đêm không ngủ với những câu hỏi bay lửng lơ chờn vờn trước mắt, tôi đã quyết định viết ra sự thật, một sự thật cay đắng gắn với quá khứ của một đứa con gái nhà quê. Hôm sau anh đến, tôi đưa cuốn sổ với những con chữ ướt nhòe cho anh. Anh đón cuốn sổ và buông một câu đùa quen thuộc: “Em lại ấm đầu rồi!”.

Anh! Em đã định giấu mãi mãi chuyện này. Nhưng bây giờ thì em không thể. Khi bố mẹ anh hỏi thăm gia đình em, em đã không dám nói thật. Nhìn vào ánh mắt mong mỏi của bố mẹ anh, về hoàn cảnh nhà anh, em không nỡ... Em không nỡ giấu giếm thêm một ngày nào nữa.


...tôi đau đớn đến mụ người...
Bố mẹ anh già rồi, các cụ mong mỏi đứa con độc nhất lấy vợ, sinh con. Vì thế bố mẹ đã quá hy vọng vào em, người có thể sinh cho các cụ những đứa cháu khoẻ mạnh. Mà em thì... Nhà anh bốn đời độc đinh. Em đã biết. Em đã biết nên em không thể. Em không thể anh ơi... Em là một đứa con gái dị tật bẩm sinh. Và em rất có thể lại sinh ra những đứa con dị tật…

“Khô...ông! Em nói dối!”.

Anh quăng cuốn sổ lên bàn, nắm vai tôi lắc mạnh. Tôi ngước nhìn anh bằng cặp mắt ướt nhoè:

“Em nói thật!”…

Trước khi đi học, em không phải mang tên Nga như bây giờ. Cả làng Đầm Kênh gọi em là con Ngoẹo. Bố mẹ em thở dài nhìn đứa con gái đầu bẹp vào vai, suốt ngày ngồi thui thủi như một con cóc trong xó cửa. Người làng bảo bố em bị nhiễm chất độc da cam ngày ở Tây Nguyên, nên sau khi sinh em bố mẹ không dám sinh thêm lần nữa.

Đêm đêm mẹ ôm em chặt cứng trong lòng, nước mắt râm ri thấm vào tóc em khét đắng. Bố em buồn bã uống rượu tối ngày. “Tôi có ăn ở ác với ai bao giờ mà trời đầy đọa con tôi?!”, bố gào lên khi đã say mèm rồi lảo đảo ngã dúi vào xó cửa ôm lấy em mà khóc.

Hết viện này viện nọ, các thầy thuốc khám cho em đều kết luận: Nhũn xương cổ. Dị tật di truyền, không chữa được...

“Anh không tin! Em bịa đặt ra chuyện này làm gì? Hay là hôm về quê bố mẹ anh có điều gì không phải với em?”.

“Không, bố mẹ anh tốt lắm! Chính vì bố mẹ rất quí em nên em không nỡ... Vì thế nên em đã quyết định nói rõ sự thật…”.

Hết hy vọng vào bệnh viện, bố em lẳng lặng xách dao ra bờ tre đầu xóm. Một ngày cặm cụi, bố đã thửa được một cái khung. Cái khung như một chiếc lồng, có một chiếc cần nhô cao. Bố úp chiếc khung vào người em, nâng đầu em lên, dùng dây vải vòng qua trán vào chiếc cần. “Chịu khó nghe con!”, bố nói thế trước khi đeo khung cho em mỗi sáng. Chiếc khung ấy đã gò em suốt ngày cứng ngắc đến nỗi em không thể quay đi quay lại. Thế mà, khi bố tháo khung cho em đi ngủ, cổ em lại mềm oặt như một dải khoai...

Anh bàng hoàng buông sổ bước ra khỏi căn phòng trọ như một kẻ mộng du. Tôi nhìn theo bóng anh khuất sau tường hẻm rồi đổ mặt vào gối khóc rung giường.

Tôi đau đớn đến mụ người. Nhưng tôi không dám trách anh. Ba mươi tuổi, sau một quãng đời cật lực học hành, công danh sự nghiệp giờ tạm ổn. Một gia đình với những đứa con đã trở thành nỗi khát khao đối với anh. Bạn bè cùng lứa anh đã con cái đề huề.

Họ hay kể cho anh nghe cái niềm vui thiêng liêng khi nghe tin được làm bố, cái cảm giác tự hào pha hồi hộp khi đưa vợ đi siêu âm, cái cảm giác nín thở mồ hôi ướt đầm quần áo lúc đứng ngoài cửa phòng sinh.

Và khi tiếng oe của đứa bé vừa cất lên, họ đã tung cửa ào vào. Niềm vui chỉ thực sự ngập tràn khi nhìn thấy người vợ nở nụ cười hạnh phúc sau cơn vượt cạn và đứa con khoẻ khoắn đang hu huơ khua những bàn tay bàn chân nhỏ xíu chào đời... Còn anh... Anh sẽ là một ông bố của những đứa con tàn tật...

Suốt mấy ngày liền tôi không thể làm được việc. Đêm nào tôi cũng mơ thấy những đứa trẻ dị dạng, đứa không có bàn tay, đứa không có mũi, đứa không có mắt, đứa lông lá đầy mình, có đứa thì ngoẹo đầu thè chiếc lưỡi đỏ hỏn trong cái miệng không răng cười ngõng nghẽo... Chúng cứ xúm xít nhào vào tôi mà kêu “mẹ mẹ”.

Mỗi lần như thế tôi lại thét lên và choàng dậy, mồ hôi túa lạnh khắp người. Tôi ôm đầu thở dốc thì lại thấy ánh mắt đầy trách móc của anh khoan thẳng vào mình. Sếp trưởng thấy tôi mặt mày ủ dột thì gặng hỏi. Tôi quanh co viện ốm và xin nghỉ. Suốt ngày tôi nằm trân trân nhìn trần nhà, đầu óc rối bời. Đã mấy lần anh gọi nhưng tôi không bắt máy. Không chịu nổi thêm, tôi vùng dậy xách xe lao đi.


...tôi lại đến chiếc ghế đá bên hồ, nơi tôi và anh vẫn thường ngồi... Tôi dong xe mông lung ngoài đường. Không biết đi đâu. Đêm, tôi lại đến chiếc ghế đá bên hồ, nơi tôi và anh vẫn thường ngồi. Trăng mùa đông phả xuống mặt hồ gợn lạnh. Một con sâm cầm lạc bạn bơi le te trong rét mướt khiến tôi bất giác rùng mình. Tôi giở tờ hôn thú chưa có chữ ký ra gấp một con thuyền giấy rồi thả nó xuống hồ. Gió đông đẩy con thuyền trôi xa vùn vụt…

Tôi trở về phòng trọ với một mối ưu tư trĩu nặng. Và tôi giật mình nhìn thấy anh ngồi thu lu đợi tôi trước cửa phòng. Anh nhoẻn cười, hàm răng sáng trắng trong ánh đèn khu nhà trọ: “Anh ngu thật! Cổ em cao và thẳng thế, sao có thể dị tật bẩm sinh? Em nói thế để thử thách tình yêu của anh, đúng không?”.

Tôi nhè nhẹ lắc đầu.

Anh lủi thủi bám theo tôi vào phòng. Tôi mệt mỏi không muốn trả lời câu nào cho dù anh vẫn luôn miệng hỏi. Trước thái độ lầm lì của tôi, anh đành ngồi ôm đầu nín lặng. Tôi đẩy cuốn sổ hôm trước đến trước mặt anh cùng ánh mắt trách móc. Sao anh không đọc hết đã, rồi anh quyết định cũng chưa muộn kia mà.

...Em sáu tuổi. Em muốn đi chơi. Nhưng làng vắng. Người lớn đi làm, trẻ con đi học hết. Em đánh liều mang chiếc khung tre trên lưng đứng thập thò ngoài bụi duối nhìn vào lớp học. Em đã nuốt nước bọt khát thèm những tiếng học bài và tiếng hát véo von.

Bỗng có tiếng một đứa hét lên:“Chúng mày ơi nhìn kìa, con Ngoẹo!”. Như một đứa trộm bị bắt quả tang, em giật mình vùng chạy. Nhưng em vấp ngã. Mặt em cày xuống đường. Miệng em cạp đầy đất cát. Em đau đến điếng dại cả người. Em nghe có tiếng bước chân rầm rập đầy đe dọa. Mấy chục đứa trẻ đổ xô đến quây kín quanh em. Sợ hãi và xấu hổ, em bật đứng lên như một con chim nhỏ xù lông thủ thế. Và em đã nhìn thấy một người.

Người ấy rẽ đám học trò ngổ ngáo bước những bước chân liêu xiêu đến cạnh em. Bất ngờ người ấy khựng lại, ngây người, mắt sáng lên kinh ngạc. Rồi người ấy cười. Cái cười rạng rỡ của người vừa phát hiện ra một điều bí ẩn. Đến lúc ấy em mới biết là mình đã đột nhiên ngẩng được đầu.

Nhưng chính khi em ý thức được điều đó thì em lại thấy đầu em nặng như bị cả một bầu trời đè xuống. Và chiếc cổ bấy bớt của em không thể nào trụ nổi. Em đành để mặc cho đầu đổ ập xuống vai như cũ.

Người mà em nhìn thấy lúc ấy là cô giáo Nhâm.

Cô Nhâm cúi xuống nhặt chiếc khung tre bị văng ra lúc em ngã, rồi dắt em về nhà trong nỗi ngạc nhiên của bố. Bố em lúc ấy vẫn đang say, nghe cô Nhâm nói thì mừng rỡ: “Thế à? Con thẳng đầu lên bố xem!”. Em nghiến răng gồng toàn thân hòng bẩy đầu lên khỏi vai. Nhưng đầu em nặng như một trái núi.

Bố em nhìn cô Nhâm ngờ vực: “Cô có nhầm không?”. Cô Nhâm cả quyết: “Ban nãy tôi nhìn thấy rõ ràng em đã ngẩng được đầu mà. Ngẩng đầu lên cho bố xem đi em!”. Mặc lời khích lệ ngọt ngào của cô Nhâm cùng tiếng giục riết róng của bố, em cũng đành bất lực. Em mếu máo chuẩn bị khóc òa thì cô Nhâm đã đỡ lời: “Chắc em nó còn mệt. Để sáng mai anh chị nhắc cháu thử xem”.

Sáng hôm sau bố gọi em dậy sớm. “Thẳng đầu lên con!”. Giọng bố mừng vui khấp khởi. Nhưng những cố gắng kiệt cùng ngày hôm qua đã khiến toàn thân em đau dần dã. Bố em bất thần giật chiếc cọc màn vung cao: “Thẳng đầu lên tao xem!”. Em khiếp đảm trước tiếng gầm và ánh mắt vằn lên của bố. Em lí nhí van xin: “Bố ơi...con đau lắm!”. Mẹ cuống cuồng nhào vào ôm cứng lấy em: “Tôi xin mình! Mình đừng bắt con, tội nghiệp!”. Bố em quăng chiếc cọc màn ra sân, vớ chai rượu tu ừng ực.

Chiều ấy cô Nhâm đến nhà. Cô mang cho em một chiếc bảng và vài viên phấn. Cô vuốt tóc em và nói: “Em giỏi và ngoan lắm!”. Chỉ một câu động viên ấy mà em sung sướng đến lịm người. Câu nói ấy như một khúc nhạc suốt ngày ngân nga trong đầu em.

Từ đó, chiều nào cô Nhâm cũng đến. Bên cô, em thấy mình tự tin lên rất nhiều. Mỗi lúc tập cho em viết, cô giáo ngồi đằng sau đưa cánh tay đỡ đầu cho em và nói: “Ngẩng đầu lên đi em!”. Đến lúc em mắm môi mê mải vẽ những nét chữ vào bảng thì cô Nhâm lại từ từ lỏng tay ra cho đầu em tự vững.

Cứ như thế, đầu em mỗi ngày ngẩng được lâu hơn. Một hôm cô Nhâm vui mừng nói với bố mẹ em: “Cháu đã ngẩng đầu được hai mươi phút rồi! Hằng ngày anh chị nhớ nhắc cháu nhé!”.


Buổi sáng đầu tiên, cô Nhâm gọi em dậy sớm. Cô chải đầu, tết tóc cho em. Rồi cô chống nạng ra vườn ngắt một bông hồng đọng sương gài lên mái đầu bên phải của em... Sự thực thì em đã ngẩng được đầu. Nhưng đó là những lúc em mải học cùng cô Nhâm, hoặc có bố mẹ em nhắc nhở. Còn hễ không có ai bên cạnh thì ngẩng đầu lên là một cực hình, nên em lại mặc nó ở trạng thái buông lơi.

Phải nhắc nhở em suốt ngày, bố em đâm bực. Có lần em gắng gượng cất đầu qua bữa cơm, nhưng khi bố vừa đi xuống bếp em liền thở phào và thả phịch đầu để nghỉ. “Bốp!”, cái tát bất ngờ làm em tóa đốm. Em khóc nấc lên nhưng cũng không thể cất đầu lên theo lệnh bố.

Bố em chợt nghĩ ra một cách. Bố chạy ra vườn bẻ một chùm gai bồ kết. “Thẳng đầu lên!”, bố quát và gài chùm gai tua tủa vào vai áo phải của em, nơi mà đầu em luôn luôn đổ xuống. “Mày mà ngoẹo nữa là gai nó đâm mày chết!”.

Dọa xong, bố mẹ đi làm. Em sợ rúm cả người, đứng ngay đơ. Liếc thấy những mũi gai nhọn hoắt nơi vai, em sợ lắm. Nhưng em cũng chỉ gồng được thêm một lúc thì không chịu nổi. Đầu em từ từ... từ từ ngả xuống chùm gai... Em khóc thét hãi hùng nhưng không có ai ở đó. Khi có người chạy đến thì má em đã nhõa máu tươi...

Chiều ấy cô Nhâm nhìn khuôn mặt sưng vù của em kêu lên xa xót: “Trời ơi! Em làm sao thế này?”. Bố em ngồi uống rượu trên phản không nói gì. Mẹ em thì khóc. Rồi cả mẹ, cả cô và em đều khóc. Bất ngờ cô nói: “Nếu anh chị đồng ý, tôi xin được đưa em Ngoẹo về trường. Tôi sẽ tập cho em khỏi bệnh”. Bố em nhìn chân cô ái ngại: “Cô...thế kia...sợ cháu nó làm cô vất vả”. Cô cười buồn: “Anh chị đừng ngại. Có nó tôi cũng thêm vui”.

Mẹ gói ghém đồ đạc đưa em sang trường.

Cuộc đời em thay đổi từ ngày hôm ấy.

Buổi sáng đầu tiên, cô Nhâm gọi em dậy sớm. Cô chải đầu, tết tóc cho em. Rồi cô chống nạng ra vườn ngắt một bông hồng đọng sương gài lên mái đầu bên phải của em. Cô đưa cho em tấm gương. Lần đầu tiên em dám soi gương. Em sung sướng đến mê ly khi nhận ra khuôn mặt của mình. Bông hồng trên tóc khiến em thấy mình đẹp rực rỡ như một nàng công chúa. “Em thấy bông hoa đẹp không?”. “Dạ, đẹp!”. “Em có thích không?”. “Dạ, thích!”. “Thế thì em phải giữ đầu cho thẳng. Nếu em ngoẹo đầu bông hoa này sẽ nát đấy. Em nhớ chưa?”. Em lí nhí: “Em nhớ rồi cô ạ!”.

Rồi cô dắt em lên lớp. “Ê con Ngoẹo!”, tiếng một đứa la lên chói lói. Nhưng cô giáo đã tươi cười: “Các em nhầm rồi! Đây là bạn Nga. Các em nhìn xem, bạn ấy có ngoẹo không nào?”. Mấy chục cặp mắt trẻ thơ dõi vào mặt em chăm chú. Cô giáo thấy em bối rối thì nhắc: “Ngẩng đầu lên đi em!”. Em lấy lại tự tin và ngồi thẳng.

Đóa hồng trên tóc em dìu dịu tỏa hương như một lời nhắc nhở thầm thì. Đầu em ngẩng cao trong niềm kiêu hãnh. Trước mắt em, những chữ cái đang nhảy nhót. Tiếng hát và tiếng cười rộn rã. Em thấy mình châng lâng như sắp sửa bay lên. Em quên mình là đứa trẻ tật nguyền. Em chìm đắm vào tiết học trong niềm hạnh phúc miên man, mãi khi tiếng trống vang lên em mới biết mình đã ngẩng cao đầu suốt buổi. Em lao ra sân chơi cùng bè bạn. Những trò chơi tuổi thơ đã xóa tan mặc cảm tự ti như mây mù lẩn quất trong em.

Mỗi buổi sáng là một bông hoa. Bốn năm trời là bao nhiêu bông hoa cô Nhâm cài lên mái tóc em, em không nhớ nữa. Em chỉ nhớ rằng, khi tiễn em qua đò sang Ba Thá học cấp 2, cô Nhâm đã mỉm cười: “Giờ Nga đã lớn rồi, không cần cài hoa nữa. Nhưng em nhớ, cuộc đời còn nhiều trở ngại lắm, dù trong hoàn cảnh nào thì em cũng phải luôn ngẩng cao đầu!”.

Vâng, em đã ngẩng cao đầu từ bấy đến nay. Người xóm Đầm Kênh đã quên cái tên con Ngoẹo của em. Bạn bè, cơ quan, anh và gia đình anh chỉ biết một cô Nga khỏe mạnh trong hiện tại. Nhưng em phải nói với anh tất cả, bởi cuộc sống trước mắt còn ẩn chứa những hiểm họa bắt chúng ta đối diện. Em đã linh cảm thấy điều đó và quyết định nói trước với anh…...

Tôi tần ngần đứng ở mũi đò. Sông mùa đông nước cạn. Những con sóng miên man xô đuổi vô hồi. Hai mươi mấy năm rồi sông quê vẫn thế. Làng Đầm Kênh cây lá xanh rờn vẫn lấp lay vẫy gọi. Có gì khác đâu, mà sao hôm nay lòng tôi trống rỗng thế này? Chắc đến lúc chết tôi cũng không thể nào quên được vẻ mặt bàng hoàng của anh đêm qua, lúc anh đọc xong cuốn sổ.

Anh vò đầu bứt tai mãi mà không nói được một câu nào ra hồn. Tôi biết trong lòng anh bị một cơn chấn động khủng khiếp nên đã chủ động nói cười, cố tỏ ra mọi chuyện bình thường. Tuấn Anh ạ, em đã quyết định rồi. Chúng mình chỉ có thể coi nhau như bạn tốt. Em không muốn gieo oan trái cho gia đình anh. Anh hãy tìm một người con gái khỏe mạnh….

Khi nghe những câu tôi nói, anh ngồi yên lặng lắng nghe và tỏ ý muộn phiền. Giá lúc đó anh chỉ cần ôm lấy tôi nói một câu giả dối nào đó rồi từ từ rời xa tôi thì tốt biết nhường nào. Đằng này anh không giấu được vẻ mặt dao động thành thực.

Vẻ mặt ấy khiến tôi hiểu rằng, cái lâu đài tình yêu được chúng tôi xây bốn năm nay hóa ra toàn bằng cát không thể trụ được trước một làn sóng nhỏ. Tôi không nhớ đã đẩy anh ra khỏi phòng trọ bằng cách nào, để hôm nay một mình đơn độc về quê với mong muốn được gục vào lòng mẹ khóc như ngày thơ bé.

Mặc dù tôi đã cố sửa soạn một bộ mặt thản nhiên cười nói, nhưng tôi không giấu nổi bố mẹ tôi. Những câu gặng hỏi nhẹ nhàng nhưng da diết đã khiến tôi mấy lần sắp sửa khóc òa để kể hết ra sự thực. Nhưng… không thể được! Không, không nên khơi lại nỗi đau đã ngủ quên trong lòng bố. Nỗi niềm này tôi chỉ có thể chia sẻ được với một người…

Tôi tránh đi đường làng, lột dép đi tắt bãi ngô. Đất phù sa thấm bàn chân tôi mát lạnh.

Trường làng đã ngả rêu phong. Những tán xà cừ xanh thẫm trong chiều tắt nắng. Lớp học tan rồi, ghế bàn im ắng. Phòng học này tôi đã từng ngồi nghe cô Nhâm giảng bài, đã từng múa hát và đắm chìm trong cổ tích. Cô Nhâm có một kho cổ tích dành cho cả lớp, nhưng có một câu chuyện cô Nhâm chỉ kể riêng cho bé Nga.

Trong một lần đứng đếm bom nổ chậm trên đèo Quắc, một mảnh đạn đã chém vèo vào chân cô thanh niên xung phong vừa tròn hai mươi tuổi. Bậc thềm này cô Nhâm vẫn gác đôi nạng gỗ ngồi lặng lẽ dõi đôi mắt mênh mang ngắm lũ trẻ chơi đùa. Chốc chốc cô lại gật gật đầu, miệng lẩm nhẩm đếm từng đứa trẻ trong sân. Đã có lần bé Nga ôm cô Nhâm ngây thơ hỏi: “Cô ơi, cô đếm gì mà nhiều thế?”. Cô Nhâm giật mình cười lúng túng: “À, cô đếm... tiếng cười!”.

Sau lớp học vẫn một khu nhà nhỏ. Vườn hoa đủ màu rợn sóng trong gió đông heo hắt. Tiếng nạng khua cô độc trong phòng. Chính tại căn phòng này năm xưa bé Nga đã từng thổn thức khi nghe câu chuyện một người con gái từ chiến trường trở về.

Bị cắt một chân. Người yêu đi lấy vợ. Cánh cửa tương lai đóng sập trước mắt. Đau đớn đến đổ quị, nhưng rồi cô gái đã gượng dậy. Cũng chính căn phòng này, bé Nga đã chứng kiến một người đàn ông mặt mày rầu rĩ từ thành phố tìm về.

Đứa bé tám tuổi lúc ấy chưa hiểu nổi chuyện đời, đã bưng miệng khúc khích cười khi thấy người đàn ông quì xuống ôm chân cô Nhâm nói những lời sám hối. Cô Nhâm cúi nhìn người đàn ông nghiêm giọng: “Anh đừng quì như thế, con gái tôi nó cười cho kìa!”. Người đàn ông nhìn đứa bé có đóa hoa trên tóc ngỡ ngàng: “Không! Nó không phải là con em!” Cô Nhâm mím môi trỏ chiếc nạng ra sân: “Anh đi đi!”.

Nhưng khi bóng người đàn ông sắp khuất sau rặng cúc tần xanh lá, hai chiếc nạng gỗ lại run run, đôi chân thương tật cơ hồ chao đảo. Cô Nhâm ôm vội đứa bé vào lòng làm điểm tựa, mắt đỏ hoe xoa đầu nó nói vội vàng: “Ngẩng đầu lên đi em!”...

“Ngẩng đầu lên đi em!”, câu nói ấy đã gieo vào lòng tôi một sức mạnh vô biên, giúp tôi vượt qua bao trở ngại đường đời nhưng không vượt qua được sóng gió tình yêu. Tôi biết tôi sẽ gục ngã nếu tôi mất anh.

“Em đã cho anh ấy biết sự thật. Em có sai lầm không hở cô?”.

Cô Nhâm không trả lời câu hỏi của tôi. Cô vuốt tóc tôi nhè nhẹ, cất giọng bùi ngùi:

“Nếu yêu em thực lòng, Tuấn Anh sẽ về đây tìm em”.

Nhưng một ngày...hai ngày… Tuấn Anh đã không về Đầm Kênh tìm tôi. Mắt tôi hết ướt lại khô. Hết một tuần, cô Nhâm cũng đành cay đắng:

“Em phải tiếp tục đi làm. Khóc lóc không cứu vãn được gì đâu!”.

Cô Nhâm chống nạng đưa tôi ra tận bến đò. Những vết nạng cắm vào bờ sông sâu hút. Con đò chòng chành rời bến. Gió sông thổi lộng. Tóc cô trò sổ tung, sợi xanh sợi bạc vương nhau. Sóng cồn cào. Tôi đã tự nhủ là mình sẽ không khóc nữa, vậy mà khi đò vừa cập bến, tôi lại gục đầu vào vai cô Nhâm nấc lên. Cô Nhâm chớp mắt thật nhanh rồi cất giọng nhẹ nhàng, rành rọt:

“Ngẩng đầu lên đi em!”.

Tôi từ từ ngẩng lên, bước những bước dứt khoát lên bờ nhằm hướng bến xe dấn bước…

Chưa bao giờ Anh quên...

Tách… tách!…ngoài sân, những giọt mưa bắt đầu rơi….
.
.
.

Tôi ngồi phịch xuống nền gạch lạnh lẽo,chợt thấy hơi nhói khi nhớ về 1 cái gì đó mơ hồ..Hình như là tôi nhớ về em. “Lại nữa rồi!” Tôi thầm nghĩ và đưa tay ôm đầu mệt mỏi. Ngả lưng xuống đất trong vô vọng, tôi thở dài…

Vậy đấy ! Cứ mưa là tôi laị nhớ về người con gái ấy, người mà không bao giờ tôi muốn nhắc tên đến. Bởi vì cái cách em bước vào cuộc đời tôi quá nhẹ nhàng như cái cách em bước đi rồi mất hút, nhẹ đến nỗi, chẳng cho tôi được biết rằng : tôi đã thật sự mất em .

Thằng bạn thân vẫn thường cười vào mặt tôi, bảo tôi là thằng ngốc si tình. Yêu đến mụ mị cả người, quên mất rằng người mình yêu không có trái tim. Nó nói em không có tim. Thằng điên ấy, chỉ được cái nói bừa, nhưng nó nói bừa đấy, lại có khi đúng. Bởi, nếu có tim, thì em đâu có tàn nhẫn như thế ! Bỏ lại tôi sống trong đau đớn và những kỉ niệm chẳng thể nào quên.

Người con gái tôi yêu, nói như thế nào đây? Trong mắt tôi, em rất nhỏ bé, rất yếu đuối, đằng sau những nụ cười dịu dàng ấy, là những nỗi đau âm thầm được chon giấu. Đằng sau dáng người nhỏ bé ấy, là một sự nỗ lực và vươn lên không ngừng. Tôi cũng chẳng hiểu em luôn tìm kiếm điều gì, nhưng em cứ mãi với theo một thứ gì đó, rất xa, rất cao, mà thứ đó, ở tôi không thể đem đến cho em. Ánh mắt của em khi bên tôi nó trở nên xa xăm lắm, cứ như em ở ngay đây, mà tâm hồn thì hướng về một nơi xa xôi naò đó.Mãi mãi không thuộc về tôi. Tôi không hỏi,chưa bao giờ hỏi em đang cố gắng tìm kiếm thứ gì., chưa bao giờ hỏi vì sao khoảng cách mà em tạo ra với tôi lại lớn đến thế.Bởi, tôi là một thằng ít nói và yêu trong câm lặng…Tình yêu trong câm lặng, lúc nào cũng tràn đầy và thiệt thòi.



Em vẫn thường đùa rằng : “ Rồi một ngày em sẽ biến mất “ Tôi cười nhẹ : “ Vậy thì anh sẽ đi tìm em cho đến khi anh biến mất theo em” Em nhìn tôi, rồi nhắm mắt lại và mỉm cười. Nụ cười vụt qua rồi mất hút. “ Anh không tin em rồi “ Rồi em đứng dậy trong tiếng hát của mình, không để tôi nói them bất cứ điều gì nữa….Tôi lẳng lặng đi theo, bởi vì, bên em, tôi cảm thấy bình yên lạ thường. Cho nên, dù như thế naò và có ra sao, tôi chỉ cần được gần em thêm một chút nữa, chỉ cần một chút dù là nhỏ nhoi, thì tôi đã có thể hạnh phúc

If I told you that I realised you're all I ever wanted

And it's killin' me to be so far away.

Would you tell me that you loved me too and would we cry together?

Or would you simply laugh at me and say:

Là do tôi mụ mị mà thôi. Yêu em mà quên đi lý trí, quên đi ngay cả cái cách em xuất hiện cũng quá đỗi khác lạ. Yêu em mà quên đi rằng, tôi chưa hiểu gì về cuộc sống của em….Yêu em…chỉ đơn giản vì tôi đã gặp em, đã nhìn thấy em, và biết rằng, Tôi đã yêu Em.

Đó là buổi chiều của những ngày mát trời, sau khi hì hụt với đống luận văn dày cộm từng trang A4, tôi buộng xuôi vì chỉ chẳng thể cố gằng làm thêm chút gì nữa. Tự thoả mãn bản thân bằng việc đến quán cafe yêu thích, bởi tôi chợt thèm nghe những bản nhạc piano của cái quán ấy. Nên trong vô thức, khoác áo và đeo balo, tôi lang thang trên con đường quen thuộc, đến nơi yêu thích quen thuộc…Vì cuộc sống của tôi, chỉ là những điều lặp đi lặp lại theo sở thích, nên mọi thứ trở nên quá quen thuộc rồi.

Hôm đó, tôi đang đi thì trời bỗng chốc đỗ mưa, tôi tự chửi mình là thằng ngu,sao không xách xe đi cho rồi…Chạy vội vã trong cơn mưa, vừa đến quán thì tôi cũng chẳng còn gì để ướt nữa. Cười thầm vì cái ngu của mình, tôi bỏ giày và bước vào quán trong ánh mắt thương hại của nhiều người. Mặc kệ vậy ! Tại tôi ngu quá mà. Nhún vai rồi bỏ Balo xuống.Gọi nước rồi tìm một quyển truyện nào đó, đọc và đợi. Tiếng Piano cất lên…Tôi chỉ chờ có vậy. Nhưng hôm nay lại khác, không phải là những bản giao hưởng, hay những bản piano quen thuộc, mà là « I told you so « của Carrie Underwood. Tôi cười khuẩy ! “ Mình vừa đội mưa đến đây và không được nghe những bản mình muốn nghe. Hay thật “ Định đứng dậy và tính tiền, nhưng rồi tôi đã khựng lại khi vưa nghe thấy một giọng ca cất lên…Đó cũng là lúc tôi nhìn thấy em. Tôi đã nhìn và tôi đã yêu. Tôi chỉ biết có thế. Tôi vốn đơn giản mà, nên tình yêu của tôi cũng đơn giản như thế. Tôi đã yêu cô bé mặc chiếc đầm trắng suông, mái tóc xoã dài qua vai, tôi đã yêu cái giọng hát lẫn cách đàn piano âý….Tôi đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Và cứ vậy, tôi lặng người đi theo bản nhạc của em, lặng người đi theo cảm xúc đang chaỷ ra từ tim.

"I told you so, oh I told you so

I told you some day you come crawling back and asking me to take you in

I told you so, but you had to go

Now I found somebody new and you will never break my heart in two again"

Tôi thuộc lòng giờ giấc và những ngày em đến quán. Bởi tôi luôn có mặt ở quán trước để đợi em. Đợi mỗi ngày em đến, đàn và hát. Đợi mỗi ngày em đến, để tôi có thể nhìn thấy em Đợi em, vì tôi muốn đợi em. Thế thôi !

Tôi không nhớ mình đã đợi em bao nhiêu ngày như thế, chỉ biết, chỉ cần thấy em, là tôi đã ấm lòng rồi. Và cho đến một ngày, em bước đến chiếc piano, đàn bản “Cannon In D Major “ ( OST của The Classic ) Khi hết bài, em quay về phía tôi, mỉm cười mà nói : “ Gởi tặng người đã luôn đợi tôi trong những ngày qua”. Trước vẻ mặt sững sờ của tôi, em bước xuống và ngồi vào ghế đối diện tôi. Lần đầu tiên, trong những ngày qua, em và tôi ở một khoảng cách gần như vậy. Tôi im lặng, nhìn em. Đừng nghĩ tôi nhát gái. Tôi không hề nhát gái. Mà chỉ vì giờ đây, những câu chào hỏi, làm quen nghe sáo rỗng quá. Tôi chỉ muốn im lặng, ngắm em mà thôi. Chỉ muốn nhìn em thật kĩ trong cái giây phút này. Em mỉm cười nhìn tôi.Rồi khẽ nghiêng đầu hát, em cứ ngồi đó và hát, tôi cứ ngồi đó và nhìn.Cho đến một lúc thật lâu sau, em viết vào một mảnh giấy nhỏ, dúi vào tay tôi. “Số điện thoại của em đây “ Rồi mỉm cười đứng dậy, bước ra khỏi quán. Tối hôm đó, trên đường về, trời lại đổ mưa. Và tôi mỉm cười. Lần này tôi không ngu, vì trong balo đã có chiếc ô.

If I got down on my knees and told you I was yours forever

Would you get down on yours too and take my hand?

Would we get that old time feelin', would we laugh and talk for hours

The way we did when our love first began?

Tôi liên lạc với em từ đó, bên em mỗi ngày từ đó. Tôi lại tập cho mình những thói quen mới. Sáng lại đến nhà chở em đi ăn sáng, rồi dạo quanh những con đường quen thuộc. Đến giờ lại thả em về chỗ làm thêm – Quán Café, để em đàn. Tôi thì đến trường. Em không học Đại học.Tôi từng hỏi vì sao, em chỉ cười và trả lời : “ Vì em yêu Piano quá, không thể rời bỏ nó” Tôi cũng chẳng tranh luận gì thêm.Vì đó là cuộc đời em, và em sẽ sống theo những thứ em yêu. Tình yêu của tôi và em nhẹ nhàng thế đó. Cứ từng ngày trôi đi trong yên ả. Bên em tôi bình yên không chút mệt mỏi. Nhưng lòng cũng đôi lần tự hỏi : “Liệu em có thật sự yêu tôi ? “ Em chưa từng nói lời yêu ngoài trừ một lần em thỏ thẻ vào tai tôi thế này : “ Nếu một ngày phải chọn giữa anh và piano, thì lúc đó chắc em đau khổ lắm “ Tôi mỉm cười : “Hãy cứ chọn thứ mà em yêu thương nhất” Em cười, khẽ hát vào tai tôi. Vậy mà tôi không ngờ, đến một ngày, em đã rời bỏ tôi, vì Piano….

The way we did when our love first began?

Would you tell me that you'd missed me too and that you'd been so lonely

And you waited for the day that I returned.

And we'd live in love forever and that I'm your one and only

Or would you say the tables finally turned?

Hôm ấy, em đứng đợi tôi ngoài hiên nhà. Lần đầu tiên em đợi tôi. Tôi ngạc nhiên khi vừa ở trường trở về, thấy em đứng khép nép trước cửa nhà mình. Nhìn em mới thương làm sao. Tôi kéo em vào nhà. Nhìn vẻ mặt ấy, tôi đoán chắc có lẽ đã có chuyện gì đó. Tôi hỏi, nhưng em chỉ cười, lấy tay xoay vần quanh cốc cacao nóng tôi đưa.Em ngước nhìn tôi rồi nói : “ Em sẽ đi anh à” Tôi ngừng thở một giây “ Gì cơ?” “ Em sẽ đi ! Anh sẽ ở lại. Mình sẽ xa “ Rồi em cười. “ Em quyết định vậy ư? Tôi sững sờ “Ừ…em phải đi vì Piano rồi” Em lại cười. Tôi lặng người nhìn em, caí nhìn trọn vẹn để lưu giữ em trong kí ức, rồi để nỗi đau ngấm vào lòng mà không nói gì thêm . Em cứ thể, nhìn tôi rồi mỉm cười, uống hết li ca cao, em đứng dậy bước đi, tôi chẳng buồn đứng lên đưa em về. Em đã đến cách nào, thì sẽ ra đi cách đó. Đâu cần tôi phải đưa về…Tôi mệt mỏi, lần đầu tiên, em không mang lại bình yên cho tôi.

Would you say: "I told you so, oh I told you so

I told you some day you come crawling back and asking me to take you in

I told you so, but you have to go

Now I found somebody new and you will never break my heart in two again". .

.
.
.

"Now I found somebody new and you will never break my heart in two again".

Em đi nước ngoài, nghe đâu đi để học piano và sống ở đấy luôn.Em đi vì tình yêu dành cho Piano, bỏ rơi tình yêu của tôi. Từ ngaỳ ấy đến nay, cũng hơn 5 năm rồi. Tôi chưa bao giờ quên, dù chỉ một giây. Tôi vẫn giữ thói quen xưa cũ. Vẫn đi lang thang trên con đường thân quen dẫn đến quán café “Kỉ niệm”. Vẫn ngồi nghe nhạc giao hưởng với cốc Capuchino, vẫn nhớ về bong dáng em. Chỉ khác là, tôi đã không còn là một thằng sinh viên ngu ngốc, tôi đã lớn hơn, đã có việc làm, đã chuyển nhà, đã thay đổi nhiều thứ….Nhưng có một thứ, mãi tôi chưa thể thay đổi, đó là tình yêu dành cho em. Vì sao vậy? Tôi không biết. Nhưng tôi vẫn đợi em, như một thói quen…

Ngày hôm nay, trời lại mưa, nhưng tôi may mắn vì đang ngồi trong quán café, nhìn ra ngoài những giọt mưa lất phất rơi trong gió. Bỗng cái dáng nhỏ thân thuộc ngày nào, ướt mưa đang chạy vào với nụ cười toả nắng. Em bước vào, trong chiếc váy trắng ngày đầu tôi gặp em, nhìn tôi em mỉm cười. Rồi tiến đến chiếc Piano cũ, em đàn lại bản I Told You So, em lại hát, cái ngày đầu tiên gặp em hiện về. Tôi sững sờ, không gian như ngừng trôi. Trước mắt tôi giờ chỉ còn mình em….

Hết bài, em nhìn tôi, mỉm cười : “ Anh à, em đã rời bỏ anh vì Piano. Nhưng em chưa bao giờ rời bỏ tình yêu dành cho anh. Piano chỉ là đam mê. Anh mới chính là tình yêu đích thật. Anh, vẫn còn nhớ về em chứ? “ Em chìa đôi tay nhỏ ra trước mắt tôi với ánh mắt trong veo chân thành.

Lặng im, tôi ngước lên nhìn em, rồi đứng dậy, choàng tay ôm lấy em, khẽ nói rằng:

“ Chưa bao giờ anh quên”

Anh đã tìm được cách để quên Em !?

Một câu chuyện có thật với niềm đau của hiện tại và ám ảnh của quá khứ. Tặng những trái tim vẫn son sắc thủy chung với một người dù thế nào đi nữa.

Viết cho Ngỗng pro – chúc anh sớm tìm được hạnh phúc.
Ngân

Một ngày mưa... chuông điện thoại reo bài Vertu như mọi khi. Màn hình hiện lên dòng chữ: "Ngân bờm is calling".

- Ừm... sao em?

- Anh ơi, mưa rồi.

- Ừ... mưa... ngủ thôi.

- Thôi, đừng ngủ mà anh.

- Nghe lời em vậy, dậy thôi, làm vài ván dota nào.

- Em ghét anh rồi.

- Thế em muốn sao nào?

- Cafe đi anh.

- Lại cafe. Uống cafe nổi mụn. Xấu gái ma nó thèm yêu.

- Chả cần nhá. Có đi không đây?

- Roài... Haizzz... Đợi anh năm phút.

- Nhanh thế. Anh nhớ đánh răng rửa mặt và đừng có mặc quần đùi đó. Lemount nhé anh.

- Sao em biết? Hehe. Thế thì 30 phút, em cứ ra trước, gọi anh bạc sỉu.

Một tiếng sau....

- Sao anh đến trễ thế? Tắc đường à?

- Không, anh lạc đường.

- Điêu, lại dota chứ gì? Suốt ngày game.

- Thôi, anh xin lỗi mà. Hì hì. Em gọi anh có việc gì không?

- Không, rảnh thì gọi thôi, anh cũng rảnh mà.

Nửa tiếng sau....

- Anh phải về thôi. Buồn ngủ quá.

- Từ từ đã, em bảo chuyện này.

- Nhanh nào. Anh buồn ngủ lắm rồi. Lại phải về sửa laptop cho cái Phương nữa.

- Em... yêu anh.

- Cái gì? Em khùng à? Một tuần nữa mới đến cá tháng 4 nhé!

- Em nói thật. Em không thích làm em gái anh... Mình yêu nhau đi anh!

- Em khùng thật rồi, anh về đây.




Tối hôm đó.

- Buzz!!!

- ?

- Em xin lỗi

- Về chuyện gì ?

- Chuyện sáng nay... đừng giận nhé.. .em nói linh tinh mà.

- Được rồi, nhưng không nhắc lại chuyện này nữa nhé ...

- Rồi mà.

- Hứa đi.

- Em hứa, anh rách việc quá.

- Ơ, em là người xin lỗi đấy nhé. Mà thằng Tùng dạo này sao?

...

1 tuần sau, 1/4. 14 giờ 32 ."Tùng is calling"

- A lô. Sao mày?

- Ngân bị tai nạn giao thông, nhanh ra bệnh viện X đi.

- Mày định lừa ai hả thằng kia?

- Mày điên à? Tao lừa mày làm gì.

- Gì thế? Thế có chuyện gì? – Tôi bắt đầu hoảng

- Ngân bị tai nạn, đến bệnh viện X đi, khoa cấp cứu ... đến gọi tao ra đón.

- Cái gì thế? Mày khùng à? Nói đùa thì đừng có lôi truyện này ra. Tao *** đùa đâu – Tôi tức lên, văng tục.

- Tao đùa gì chuyện này. Không tin cứ đến đây. Tao nói dối thì nhảy từ tầng hai xuống chết ngay bây giờ. Nhanh.

- Được rồi? Tao tới ngay.

Tôi hoảng loạn thực sự. Ngồi trên taxi tôi rủa thầm thằng Tùng: “Cứ cho là cá tháng 4 đi. Nhưng nếu mày dám lừa tao, tao sẽ giết mày! Tao thề đấy!”. Tôi bấm loạn số Ngân. "Calling Ngân bờm".

Không liên lạc được...

***

"Ngân mất rồi mày ạ".

“Ngân à, em vẫn thế, có khi còn xinh hơn. Em trắng ra rồi nhé, trắng như em muốn rồi, em cười đi anh xem nào. Anh tưởng em không thích ngủ giống anh cơ mà, cuộc sống có nhiều điều vui, ngủ gì mà lắm thế em, dậy đi! Em thích hoa ly vì nó đẹp đúng không? Anh ghét nó lắm, vì nó hắc. Thế bây giờ cắm một bình hoa ly nhé, anh ngồi nhỏ hết nhuỵ hoa ra là được mà, đúng không em? Hay anh để một bông hoa ly vào tay em nhé, tay em lạnh quá, em chả bảo tay anh lạnh, sao giờ tay em còn lạnh hơn kìa?

Anh đi tiễn em nhé Ngân .... Người ta để em vào một cái hòm đen sì .... em nói em thích màu xanh, sao không có cái hòm nào màu xanh nhỉ? Người ta thả em xuống rồi. Anh không thấy em nữa rồi.

Anh trồng ở đây một cây bạch đàn nhé, nó sẽ thay anh ở bên cạnh em.

Mỗi năm anh sẽ đến thăm em một lần, anh hứa đó!!!”

...

Thấm thoắt, ba năm rồi em nhỉ. Bố mẹ em vẫn khoẻ, bác trai dạo này cai được thuốc lá rồi nhé, nhưng mà anh thì lại bị dính rồi... Nhưng chắc không nghiện đâu. Nếu anh nói, anh đang cố quên em, em vui hay buồn? Bạn anh, đứa nào cũng bảo anh quên đi, vì em muốn thế mà, nhưng mà chúng nó có là em đâu mà biết, đúng không?

Cây bạch đàn lớn lắm rồi em ạ. Và xanh tốt nữa. Em có thấy không? Anh đã không giữ lời hứa với em là mỗi năm tới thăm em một lần. Anh đến nhiều đến nỗi anh cũng không nhớ nổi nữa. Và em biết không, Trâm không chịu nổi điều này.

Trâm

Trâm là bạn đại học của Phương. Vậy là cô ấy bằng tuổi em đấy nhỉ? Em vẫn còn nhớ Phương chứ Ngân? Hai đứa là bạn thân cấp 3 cơ mà. Cũng nhờ Phương mà anh quen em, rồi lại nhờ Phương mà anh quen Trâm. Nó luôn nói với anh nó là “đệ nhất mai mối” cho ông anh trai dở dở ương ương này. Ừ, cũng đúng, em nhỉ!

Phương nó lo cho anh lắm. Nó thương em. Ngày tiễn em đi nó khóc ngất bên cạnh bác gái. Thương em, nó lại càng lo cho anh. Nó sợ anh trầm cảm. Và cũng đúng thế thật. Anh như một gã điên luôn bị ám ảnh và ân hận vì buổi sáng hôm đó, anh đã cư xử như một thằng ngốc với em. Anh hận mình. Anh dày vò bản thân trong những đêm vắng, bên ly cafe đen đắng ngắt. Anh chợt nhận ra anh yêu em, nhưng muộn quá rồi. Em chưa thấy anh khóc bao giờ đúng không Ngân. Em nghĩ anh mạnh mẽ đúng không? Vậy mà vì em, anh trở nên yếu đuối vậy đó. Anh cứ giữ mình trong trạng thái như vậy, cho tới ngày Trâm len lỏi qua cánh cửa trái tim mở hé, bước vào cuộc đời anh...

Trâm không rắc rối như em đâu Ngân ạ. Cô ấy dịu dàng, điềm đạm nhưng không kém phần đáng yêu đâu nhé. Và nhất là, cô ấy chẳng làm anh đau khổ như em. Trâm kiên nhẫn mở cửa trái tim anh, từng chút, từng chút một. Cô ấy kéo anh ra ánh sáng, kéo anh ra khỏi những hoài niệm về em, kéo anh ra khỏi quá khứ đau buồn, mặc cho ban đầu anh không thèm quan tâm và đoái hoài đến. Thế mà Trâm vẫn kiên trì, kiên trì đến mức đến một ngày anh đã cảm thấy thèm được nghe cô ấy lảm nhảm bên cạnh như đã làm những ngày trước đó mà anh không để ý đến.

Lần đầu tiên anh có cảm giác đó. Hơn hai năm, kể từ ngày em ra đi...

***

Sáng chủ nhật. Mưa. Trâm hẹn anh đi cafe...

....

- Em yêu anh.

- ...

- Dù anh có trả lời hay không, có đồng ý hay không, em vẫn yêu anh.

- Anh xin lỗi.

- Em sẽ chờ cho đến khi anh quên hẳn Ngân, được chứ? Những ngày đó em sẽ ở bên cạnh anh, được chứ?

Và cô ấy khóc, Ngân ạ. Trâm đang khóc trước mặt anh. Anh bối rối lắm em biết không? Em đã khóc trước mặt anh bao giờ đâu. Anh cảm thấy mình thật quá đáng. Và em biết không, anh gật đầu. Anh đồng ý ở bên cô ấy...

Ngân à, làm như vậy là xấu đúng không? Như vậy là có lỗi với em đúng không?

Càng gần Trâm, anh càng cảm thấy cô ấy là một cô gái rất tốt. Cô ấy có một tâm hồn trong trẻo và ngây thơ, giống như em vậy. Trâm không cấm anh chơi dota như em đâu, nhưng nếu đã hẹn thì nhất định không được trễ. Cô ấy khó tính hơn em nhiều. Nhưng chẳng biết từ bao giờ, anh không thấy khó chịu vì cô ấy nữa. Anh thường xuyên đến thăm em, hầu như là một mình, thỉnh thoảng tới cùng Trâm. Anh kể với Trâm về em, kể nhiều lắm. Kể về tính cách của em, mà toàn là tính xấu thôi. Em xấu lắm. Em dợm bước vào trái tim anh rồi ra đi mà không thèm biết anh sống thế nào. Và, Ngân ạ, anh vẫn không quên được em, kể cả khi có Trâm bên cạnh...

...

- Anh à, hôm nay mình gặp nhau được không?

- Hôm nay anh bận rồi. Mai em nhé!

- Không được, phải hôm nay cơ.

- Vậy thì không được rồi. Hôm nay anh không về sớm được.

- Anh bận gì vậy?

- Ừm. Anh bận tí việc.

- Thăm Ngân à?

- Ừ.

- Mai đi không được sao? Mai em đi cùng anh.

- Thôi, anh đi một mình cũng được. Vậy em nhé, tối anh gọi lại cho em.

Trâm vậy đấy em ạ. Cô ấy không muốn anh gặp em. Cô ấy muốn anh nhanh quên em. Anh không trách Trâm. Trâm là một cô gái nhân hậu. Cô ấy muốn anh quên em để anh không phải khổ tâm nữa. Nhưng Ngân à, hôm ấy là kỉ niệm 6 năm ngày anh gặp em ở bậc cầu thang thứ 9 của nhà anh, em còn nhớ không? Hôm đó anh đang ngủ trưa thì nghe tiếng nói chuyện chanh chua của con bé nào đấy mà không phải cái Phương nhà anh. Tiếng nói cười làm anh không thể ngủ được. Vậy là đẩy cửa phòng bước xuống cầu thang...

- “Cầu thang nhà cậu có mấy bậc?

- Tớ chịu thôi, ai mà biết.

- Tớ đếm nhé. 1, 2, 3... Tớ rất thích đếm bậc cầu thang. 6, 7... Đi đâu tớ cũng đếm. 8, 9... Ơ, em chào anh ạ.”

Ngân, hôm ấy là ngày đầu tiên mình gặp nhau đấy. Làm sao ngày kỉ niệm thế này mà anh lại không ở bên em được. Anh đã mua hoa ly cho em nhé, ngồi bên em đến tận tối cơ. Em cũng thấy đúng không? Nhưng tối đó anh về nhà thì thấy Phương chạy ra:

- Anh đi đâu mà giờ mới về? Gặp Trâm chưa?

- Ừm, có việc. Lát anh gọi cho Trâm.

- Anh có làm sao không đấy? Hôm nay là sinh nhật Trâm. Nó đã rất mong anh. Đồ hâm. Ôi, em biết làm gì với anh bây giờ hả giời!!!

Anh gọi cho Trâm. Nhưng cô ấy không cầm máy. Anh nhắn tin cũng không trả lời. Cô ấy giận anh lắm thì phải? Anh đã đến nhà cô ấy lúc nửa đêm, nhưng cô ấy không ra. Anh nhắn tin cho Trâm và đứng chờ. Anh muốn xin lỗi cô ấy, làm như vậy là đúng, em nhỉ?

00h30’

Đèn sáng, cửa mở. Trâm bước ra, mặt vẫn nguyên lớp make up chưa kịp xóa.

- Anh xin lỗi. Anh không biết hôm nay là sinh nhật em.

- ...

- Chúc mừng sinh nhật em.

- Trễ quá rồi. Đã hơn 12h đêm. Qua sinh nhật em rồi.

- Em không nói là sinh nhật em nên...

- Vậy là em không nói nên anh không để ý chứ gì? Em là gì của anh? Anh ác lắm. Anh về đi, em không muốn nhìn thấy anh nữa. Người yêu là vậy sao?

- ....

- Em ghét Ngân. Cô ấy chết rồi nhưng vẫn có được trái tim anh. Còn em, cố gắng thế nào cũng vô ích.

- Em đừng nói vậy. Ngân không có lỗi gì hết. Lỗi là ở anh. Anh....

- Chúng mình chia tay thôi. Anh hãy cứ ôm hình bóng Ngân đi. Em từ bỏ.

***

Tôi và ám ảnh của quá khứ

- Luân – Một giọng nói dịu nhẹ vang lên bên tai tôi

- Ngân, em làm gì ở đây? Em chết rồi cơ mà – Tôi bàng hoàng, dụi mắt.

- Ừ, nhưng em vẫn luôn dõi theo anh, ngốc ạ.

- Anh nhớ em lắm.

- Em cũng vậy. Nhưng có người cũng rất nhớ anh.

- Ai cơ?

- Cô ấy xinh, anh nhỉ?

- Trâm à? Ừ. Nhưng cô ấy ghét anh rồi.

- Không phải đâu, cô ấy vẫn yêu anh nhiều lắm. Chỉ là anh ngốc không nhận thấy điều đó thôi.

- ...

- Anh đến với Trâm đi nhé. Cô ấy vẫn chờ anh.

- Còn em?

- Em là quá khứ, Trâm là hiện tại và tương lai của anh. Anh cần phải biết nên giữ gì, và bỏ gì chứ.

- Nhưng Trâm không thích em, cô ấy không muốn anh gặp em, em không buồn sao?

- Phương không nói với anh về tâm lý con gái à? Cái đó người ta gọi là ghen. Vì yêu anh nên Trâm mới ghen, anh phải cảm thấy hạnh phúc vì điều đó chứ.

- Nhưng anh...anh cũng yêu em, Ngân. Anh không quên em được. Sao hôm đó em không khóc hả Ngân, nếu em khóc giống như Trâm, có lẽ, anh đã không quay đi như thế.

Ngân mỉm cười:

- Anh ngốc lắm. Đó chính là điều khác biệt giữa bọn em. Cũng có thể, em đã không dũng cảm để níu kéo anh như Trâm.

- ....

- Giờ thì nói em nghe, anh yêu Trâm rồi, đúng không?

- Anh...

- Anh có buồn khi chia tay với cô ấy không?

- Thực ra...

- Nhìn xem trên người anh bây giờ là gì? Bức ảnh của hai người, đẹp lắm anh ạ. Tối qua anh ôm nó ngắm nghía rồi ngủ quên lúc nào không biết đấy. Anh nhớ Trâm lắm, đúng không?

- Ngân, đừng hỏi anh nữa. Anh đau đầu lắm.

- Được rồi. Vậy là em đã có câu trả lời. Luân, nghe em nói này. Anh đừng dằn vặt mình vì cái chết của em. Có chăng, đó là do số phận. Em không trách anh đâu. Dũng cảm lên anh. Trâm là một cô gái hoàn hảo. Và hơn hết, cô ấy yêu anh. Em vẫn luôn mong anh hạnh phúc.

- Ngân, nhưng anh...

- Còn em, anh hãy giữ hình bóng em trong tim có lẽ tốt hơn. Đừng nhớ em quá như bây giờ, em vẫn ở bên anh mà, người ta chỉ thật sự chết khi bị lãng quên thôi...

- Vậy anh phải làm gì?

- Đến với Trâm, anh nhé! Em phải đi rồi. Từ giờ phút này, em sẽ không gặp anh nữa. Nhưng nhớ rằng, em vẫn luôn dõi theo anh đấy.

- Ngân! Cho anh...ôm em, được không?

Ngân lắc đầu, mỉm cười. Nụ cười vẫn xinh như ngày nào, nhưng có chút gì đó xanh xao hơn trước.

- Không. Em là một linh hồn. Mà linh hồn thì không chạm vào được. Nhớ nhé anh, em là quá khứ. Hiện tại và tương lai mới là thứ anh cần hướng tới.

“Luân à, anh biết không? Em vẫn yêu anh. Hãy thể hiện rằng anh vẫn yêu em bằng cách sống thật hạnh phúc nhé”

...

Trong một thoáng, tôi thấy Ngân vụt mất khỏi tầm với của tôi. Tôi gọi tên em, nhưng cổ họng không thể phát thành tiếng, chỉ ú ớ những âm thanh vô nghĩa.

Tôi choàng tỉnh giấc sau một giấc ngủ không tròn. Trời đã sáng. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ rọi thẳng vào mắt tôi. Tôi ngồi dậy, trán vẫn lấm tấm mồ hôi. Trên người là chiếc khung hình có bức ảnh tôi chụp chung với Trâm.

...

Vậy là Ngân đã ở đây bên tôi. Tôi không mơ. Rõ ràng tôi đã cảm nhận được điều đó. Nhưng sao thế này, tôi lại muốn gặp Trâm...

“Đến với Trâm, anh nhé.”

Những lời của Ngân như vẫn văng vẳng bên tai tôi. Cô ấy nói đúng. Tôi phải trở lại là chính mình thôi. Đã quá lâu rồi kể từ khi Ngân ra đi, tôi vẫn giữ bóng hình ấy mà không biết đến sự hiện diện của ai khác. Tôi đã từ chối tình yêu của Trâm. Tôi đã làm cô ấy buồn...

“Cô ấy vẫn yêu anh như lời em nói, đúng không Ngân?”.

Hai tháng sau ngày chia tay...

Hình như, anh nhớ Trâm, Ngân ạ.

***

Mở cửa trái tim

Tôi mua một bó hoa ly thật to, đến thăm Ngân. “Lần cuối, Ngân nhé. Từ giờ mỗi năm anh sẽ đến thăm em một lần, như anh hứa thôi. Sẽ không có ngoại lệ đâu nhé. Em không giận anh chứ? Anh sẽ gặp em trước khi đến xin lỗi Trâm. Cô ấy sẽ tha thứ cho anh, phải không?”

Tôi đứng sững lại trước mộ Ngân. Trong một thoáng tôi đã nghĩ là mình nhìn nhầm. Nhưng đến khi người đó quay lại, tôi bàng hoàng...

Là Trâm.

Và trên mộ là một bó hoa ly.

Không biết chúng tôi đã đứng nhìn nhau trong bao lâu. Chỉ đến khi những giọt nước mắt của Trâm trào ra, tôi mới sực giật mình.

“Ngân, em thấy chưa? Trâm không ghét em đâu, đúng không?”

- Anh, em xin lỗi...

- Vì chuyện gì?

- Em đã bắt anh phải quên Ngân. Nhưng em sai rồi. Bắt con người quên một ai đó khi hình bóng của cô ấy đã in sâu vào tim là điều không thể, và còn độc ác nữa.

Tôi bước tới đặt bó hoa trên mộ rồi nói với Ngân, nhưng cũng là với Trâm:

- Ừm, Ngân à. Từ giờ anh sẽ tập quên em, được chứ. Em muốn thấy anh hạnh phúc đúng không? Anh, hình như, đã tìm thấy hạnh phúc rồi. Anh, hình như đã tìm được cách để quên em rồi...

Trâm sững người nhìn tôi, mắt vẫn ngấn lệ. Trong một thoáng, cô ấy như hiểu ra tất cả. Vỡ òa trong niềm hạnh phúc, Trâm ôm lấy tôi khóc nấc lên. Và tôi, lần đầu tiên, đưa tay ôm một người con gái.

“Ngân à. Ấm lắm. Anh cảm nhận rất rõ. Anh nghe được tiếng trái tim anh đang đập loạn nhịp. Có phải, anh yêu Trâm rồi không em?”

- Anh à. Đừng quên Ngân, anh nhé. Chúng mình hãy cùng nhớ tới cô ấy. Người ta chỉ thật sự chết khi bị lãng quên thôi...

Tôi buông Trâm ra và nhìn vào cô ấy. Câu nói này, Ngân cũng nói với tôi đêm qua. Có chăng, đêm qua Trâm cũng mơ thấy Ngân?

Nhưng tôi nhanh chóng quên đi câu hỏi đó, bởi lúc này chúng tôi đang nắm tay và bước đi bên nhau.

“Ngôi nhà” của Ngân khuất dần sau lưng chúng tôi.

“Ngân, em có thấy anh đang hạnh phúc không?”

***

Em thấy rồi...

Cây bạch đàn đang đung đưa...

Tiếng hát hòa vào gió.

Em đứng nơi đây, linh hồn em bám vào cây bạch đàn năm ấy.

Một mình, nhưng không cô độc đâu anh. Vì em biết, anh sẽ không bao giờ quên em.

Và cô ấy, một người chưa bao giờ gặp mặt, cũng sẽ cùng anh, nhớ về em.

Em hạnh phúc lắm.

Anh có nghe thấy tiếng hát không? Hòa vào gió ấy.

Hay là tiếng cười nhỉ?

...

Ừm, đêm qua, em đã bước vào giấc mơ của Trâm...

Bà cụ bán rau...!!!

Ăn rau không chú ơi?

Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.

Bức ảnh đăng cùng câu chuyện trên Facebook

- Ăn hộ tôi mớ rau...!

Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. "Mình thương người thì ai thương mình" cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.

- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.

- Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!

Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.

Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:

- Rau này bà bán bao nhiêu?

- Hai nghìn một mớ. Bà cụ mừng rỡ.

Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.

- Sao chú mua nhiều thế?

- Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!

Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.

Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...

- Nghỉ thế đủ rồi đấy!

Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.

Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.

Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.

Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.

Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:

- Bà bán rau chết rồi.

- Bà cụ hay đi qua đây hả chị? Chị bán nước khẽ hỏi.

- Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.

- Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.

Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.

Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia...

Gã không ngờ.........!